Ngồi đối diện, Uyển Ương nheo mắt nhìn Hàn Phong, cất giọng:
“Tiểu quỷ, đừng có quá tham lam. Một chiếc mẫu hạm trị giá bằng cả một tinh hệ đã tặng cho ngươi rồi, ngươi còn gì chưa hài lòng? Một chiếc mẫu hạm đổi lấy chuyện lần này, chúng ta coi như không ai nợ ai. Nếu ngươi còn muốn nhờ vả chuyện khác, vậy thì tính là một giao dịch khác.”
Hàn Phong cũng tự thấy mình hơi tham lam, đối phương khó lòng đồng ý, bèn nói:
“Được thôi, các ngươi cứ nghe xem ta muốn nói gì trước đã, sau đó dựa vào giá trị của thông tin này mà ra điều kiện với ta, được không?”




